Khảo Sát Sự Chấp Nhận Của Người Mất Ngôn Ngữ Sau Đột Quỵ Ở Việt Nam Đối Với Các Khuyến Nghị Thực Hành Tốt Nhất Theo Tổ Chức Liên Kết Cộng Đồng Mất Ngôn Ngữ Toàn Cầu

Nghiên cứu viên: Trần Hữu Đức – học viên khóa Ths Ngôn ngữ trị liệu – ĐH Y Dược TP HCM, khóa 2020 – 2022

Người hướng dẫn: PGS-TS Trần Anh Tuấn- ĐH Y Dược TP HCM, TS Sarah Wallace – ĐH Queensland, Australia.

TÓM TẮT:

Đặt vấn đề:

Tại Việt Nam, theo thống kê của Bộ Y tế và các nghiên cứu cho thấy mỗi năm có khoảng 200.000 người bị đột quỵ, hơn 20% trong số đó tử vong. Năm 2012 có tới 112.600 người tử vong do đột quỵ, chiếm 21.7 %, năm 2016 con số này là 15.54%, chiếm tỉ lệ cao nhất trong các nguyên nhân gây tử vong tại Việt Nam. Những người sống sót sau đột quỵ thường để lại những di chứng nặng nề trong đó có mất ngôn ngữ. Mất ngôn ngữ là một trong những nguyên nhân có tác động tiêu cực đáng kể đến tâm lý, chất lượng cuộc sống của người sau đột quỵ. Việc xác định sự chấp nhận của người mất ngôn ngữ sau đột quỵ đối với các khuyến nghị thực hành tốt nhất theo tổ chức liên kết cộng đồng mất ngôn ngữ toàn cầu (TCLKCĐMNNTC) là một vấn đề cấp thiết, một bước quan trọng trước khi những khuyến nghị này được ứng dụng rộng rãi ở Việt Nam.

Mục tiêu:

Nghiên cứu của chúng tôi đươc thực hiện nhằm xác định sự chấp nhận, tính dễ hiểu và tính toàn diện về nội dung và từ ngữ của các khuyến nghị thực hành tốt nhất theo TCLKCĐMNNTC cho người mất ngôn ngữ tại Việt Nam. Đồng thời xác định và đạt được sự đồng thuận về các khuyến nghị thực hành tốt nhất bổ sung từ quan điểm của người mất ngôn ngữ tại Việt Nam.

Phương pháp:

Nghiên cứu định tính kết hợp định lượng sử dụng phỏng vấn nhóm danh định, kỹ thuật chọn mẫu có sự đa dạng tối đa. Nghiên cứu chúng tôi thực hiện phỏng vấn trên 3 nhóm người tham gia, 1 nhóm 5 người và 2 nhóm 3 người tại 3 bệnh viện: Bệnh viện Phục hồi chức năng – điều trị bệnh nghề nghiệp, bệnh viện Chợ Rẫy và bệnh viện An Bình.

Kết quả:

Dựa trên kết quả nghiên cứu, đã xác định sự chấp nhận, tính dễ hiểu, tính toàn diện của các khuyến nghị thực hành tốt nhất theo TCLKCĐMNNTC, bên cạnh đó bổ sung thêm những khuyến nghị dựa trên quan điểm của người mất ngôn ngữ tại Việt Nam. Các khuyến nghị bổ sung liên quan đến sự tiếp cận phù hợp với nguồn thông tin mất ngôn ngữ và dịch vụ ngôn ngữ trị liệu, sự điều trị phù hợp dựa trên nhu cầu của họ và sự hỗ trợ tâm lý và xã hội.

Kết luận: Các khuyến nghị của TCLKCĐMNNTC cho người mất ngôn ngữ được sự đồng thuận của người mất ngôn ngữ tại Việt Nam, tuy nhiên cần có sự thay đổi một số thuật ngữ để tăng tính dễ hiểu và tính toàn diện của các khuyến nghị. Đồng thời bổ sung thêm những khuyến nghị dựa trên quan điểm của người mất ngôn ngữ Tại Việt Nam.

Ghi chú: Nghiên cứu viên Trần Hữu Đức là học viên lớp Thạc sĩ Kỹ thuật Phục Hồi Chức Năng chuyên ngành Ngôn ngữ trị liệu tại ĐH Y Dược Tp. HCM, thuộc Dự án Phát triển đào tạo Ngôn ngữ trị liệu tại Việt Nam của Ủy ban Y tế Hà Lan – Việt Nam (MCNV) với nguồn tài trợ từ tổ chức USAID thông qua Dự án DISTINCT của Tổ chức VietHealth, giai đoạn 2017 – 2022.

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Tin Liên Quan